|
Phỏng vấn LM José
Gabriel Funes, giám đốc đài thiên văn Vaticăng, về bí mật của vũ trụ,
bản đại hòa tấu chưa được biết tới
Chiều ngày 5 tháng 11 vừa qua Đại Hội Khoa Học 2010 đã diễn ra tại
Genova, tây bắc Italia, về đề tài ”Vũ trụ lan rộng”. Tham dự và thuyết
trình trong đại hội có Linh Mục José Funes, người Argentina, dòng Tên,
Giám đốc Đài Thiên Văn Vaticăng.
Cha José Gabriel Funes sinh năm 1963 tại Cordoba, bên Argentina. Năm
1985 Funes đậu tiến sĩ Tinh tú học tại đại học Cordoba. Sau khi gia nhập
dòng Tên thầy Funes thụ phong Linh Mục năm 1995, và trong cùng năm đậu
tiến sĩ Thần học tại đại học Gregorinana ở Roma. Năm sau đó cha lấy bằng
tiến sĩ Triết học tại El Salvador, và năm 2.000 cha lấy bằng tiến sĩ
Nghiên cứu tinh tú học tại đại học Padova, bắc Italia. Trong cùng năm
cha bắt đầu làm việc trong Đài Thiên Văn Vaticăng và chuyên nghiên cứu
về sự chuyển động và năng động của các đĩa ngân hà cũng như sự hình
thành của các vì sao. Ngày 19 tháng 8 năm 2006 cha được chỉ định làm
Giám đốc Đài Thiên Văn Vaticăng, thay thế cha George Coyne.
Hồi tháng 6 năm 2000, Đài Thiên Văn Vaticăng đã tổ chức một đại hội kéo
dài 5 ngày tại đại học Gregoriana ở Roma. Trong số 250 nhà thiên văn tên
tuổi toàn thế giới tham dự, Linh Mục José Funes, 37 tuổi, đã là nhà
thiên văn trẻ nhất. Đại hội thảo luận về sự hình thành và biến chuyển
của các vì sao cũng như nhiều vấn đề khác: từ thuyết Big Bang, tức Vụ nổ
khai nguyên vũ trụ cho tới sự hiện hữu của các nền văn hóa ngoài trái
đất. Hồi đó cha Funes đã cho biết trong một dải ngân hà có ít nhất là
100 tỷ ngôi sao, có thể có nhiều hành tinh song sinh với trái đất với
các sinh vật như con người. Và nếu họ hiện hữu, thì họ cũng là anh em
của loài người chúng ta.
Trong các ngày đầu tháng 9 năm 2009, trong bối cảnh Năm Tinh Tú, Hàn Lâm
Viện Khoa Học Tòa Thánh và Đài Thiên Văn Vaticăng cũng đã tổ chức một
đại hội về Tinh tú học. Mục đích của đại hội là nghiên cứu về khả thể
của sự sống thông minh trong vũ trụ, ngoài con người trên trái đất ra.
Trong diễn văn khai mạc đại hội Đức Hồng Y Giovanni Lajolo, Chủ tịch Ủy
ban Tòa Thánh đặc trách Quốc Gia Thành phố Vaticăng kiêm thống đốc,
khẳng định rằng: việc nghiên cứu này là một nhiệm vụ đòi hỏi phải có sự
nghiêm chỉnh khoa học chứ không được lẫn lộn với khoa học giả tưởng.
Ngoài ra cha Funes cũng cho biết cho tới nay chúng ta biết có 350 ngôi
sao, hay 350 thái dương hệ, có các hành tinh xoay quanh. Và giữa các
hành tinh đó có thể có các hành tinh có sinh vật giống như các sinh vật
trên trái đất của chúng ta. Và mục đích nghành thiên văn học là tìm kiếm
các khả thể sự sống trong vũ trụ, ngoài trái đất. Nhưng chúng ta không
có bằng chứng nào về sự hiện hữu của sự sống trong vũ trụ, kể cả các
hình thái đơn sơ nhất. Tuy nhiên, các vấn nạn liên quan tới sự hiện diện
của sự sống trong vũ trụ, ngoài Trái đất, là các vấn nạn hợp pháp và
đáng được chú ý.
Giáo sư Francesco Bertola, thầy dậy của cha Funes tại đại học Padova và
cũng là người tổ chức đai hội nói trên, cho biết với ống kính viễn vọng
ngày càng mạnh và tinh vi hơn, ngành nghiên cứu tinh tú và vũ trụ học
hiện nay đang có những thay đổi rất lớn. Trước đây, các đài thiên văn
chỉ có thể quan sát các dải ngân hà cách xa trái đất 1 tỷ năm ánh sáng,
nhưng ngày nay có thể quan sát các dải ngân hà cách xa trái đất tới 12
tỷ năm ánh sáng.
Sau đây chúng tôi xin gửi tới qúy vị và các bạn bài phỏng vấn cha José
Grabriel Funes, về hiện tượng vũ trụ ngày càng lan rộng.
Hỏi: Thưa cha, trong các năm vừa qua cha đã nghiên cứu về lãnh vực
nào trong khoa tinh tú và vũ trụ học?
Đáp: Trong các năm qua tôi đã nghiên cứu về sự hình thành của các vì sao
trong các dải ngân hà gần nhất với thái dương hệ của chúng ta.
Hỏi: Cả các vì sao cũng tiếp thục được tạo thành hay sao thưa cha?
Đáp: Vâng, chúng liên tục được tạo thành trong mỗi dải ngân hà, theo các
đặc tính riêng của chúng. Chúng ta có thể nói rằng mỗi năm có từ 1 tới
10 ngôi sao mới được thành hình cho đơn vị đám sao. Mỗi dải ngân hà có
đám sao của nó tùy theo trọng lượng của khí và bụi mà nó được làm thành.
Hỏi: Làm như thể đó là một cái gì sống động, có đúng thế không thưa
cha?
Đáp: Ý niệm về sinh vật không nằm trong bối cảnh này. Điều mà chúng ta
có thể nói đó là mỗi một phần riêng biệt của vũ trụ, đều chuyển biến,
trong môi trường hạn hẹp của nó và như là một phần của toàn thể. Về khả
thể có sự sống liên quan tới vũ trụ ngoài trái đất và hệ thống thái
dương hệ, có một ngành đặc biệt của tinh tú học nghiên cứu về lãnh vực
này: đó là sinh học tinh tú.
Hỏi: Thưa Cha, sự kiện có các vì sao thành hình và vũ trụ lan rộng có
nghĩa là luôn có chất liệu mới được thành hình hay sao?
Đáp: Theo luật vật lý mà chúng ta biết, tổng số của khối lượng và của
năng lực hiện hữu không thay đổi, nhưng vẫn luôn luôn như thế. Và từ
muôn đời vẫn luôn là như vậy, mà chúng ta có thể biết đựơc một cách khoa
học.
Hỏi: Thế chúng ta có thể biết được điều gì thưa cha?
Đáp: Chẳng hạn, chúng ta có thể biết rằng từ tổng khối lượng của vũ trụ,
mà chúng ta biết và có thể học hiểu được với các dụng cụ trên bình diện
vật lý, nghĩa là chúng ta biết rằng vũ trụ này được làm bằng các nguyên
tử, các phân tử, và chúng ta mới chỉ biết được 4% tổng khối lượng của vũ
trụ này mà thôi.
Hỏi: Vậy còn tổng số lượng còn lại trong vũ trụ, thì sao?
Đáp: 23% tổng số lượng còn lại đó chúng ta gọi là chất liệu đen tối.
Chúng ta không biết nó được làm bằng gì. Điều có thể nói được đó là
chúng ta biết sự hiện hữu của nó, vì nó sinh ra trọng lực và chúng ta
giả thiết rằng nó bước vào trong việc thành hình các dải ngân hà. Thế
rồi còn có 73% năng lực đen tối còn lại, chúng ta không biết nó là gì,
nhưng dùng nó để giải thích rằng vũ trụ lan rộng, và sự lan rộng đó xảy
ra với một sự chuyển động gia tốc, vì nó ngày càng lan rộng với tốc độ
lớn hơn và nhanh hơn.
Hỏi: Thưa cha, điều này có nghĩa là gì?
Đáp: Nó có nghĩa là tất cả mọi vì sao và tất cả mọi dải ngân hà rời xa
chúng ta; càng xa chúng lại càng bay với với vận tốc nhanh hơn, theo
luật Hubble. Nói cho cùng, mọi sự đều chuyển biến, cả trong dải ngân hà,
trong đó có vì sao là thái dương hệ của chúng ta nữa. Chúng ta hiểu được
điều này từ các thay đổi ánh sáng, từ cấu tạo hóa học thay đổi, từ sự
đồng hình của hệ thống... Các vệ tinh xoay quanh các hành tinh, các hành
tinh xoay quanh mặt trời, mặt trời xoay quanh trung tâm dải ngân hà.
Hỏi: Trên thực tế, việc hiểu biết này dùng để làm gì, nó có ích lợi
gì không thưa cha?
Đáp: Tôi có thể trả lời rằng nó chẳng dùng cho cái gì cả. Chỉ vì Thiên
Chúa đã ban cho chúng ta tính tò mò. Con người phải khám phá và hiểu
biết các thế giới mới, phải tìm hiểu biết chúng. Và trong môt nghĩa nào
đó, điều này khiến cho phẩm chất cuộc sống của chúng ta trở nên tốt đẹp
hơn, trong mức độ nó giúp chúng ta ý thức và đặt để chúng ta vào trong
trong vũ trụ một cách ngày càng chính xác hơn. Trong vũ trụ mênh mông
bát ngát này chúng ta không là gì cả, chúng ta là số không; và ý thức
này phải thúc đẩy chúng ta khiêm nhường hơn, cả trong việc sử dụng các
tài nguyên nữa. Thế rồi, từ bao đời nay con người vẫn dò xét bầu trời và
tìm hiểu các tinh tú đấy chứ.
Hỏi: Vậy, như là người có đức tin, cha đã hiểu được điều gì?
Đáp: Tôi có thể nói là tôi đã hiểu việc tạo dựng vũ trụ hơn. Vẻ đẹp của
vũ trụ giúp hiểu biết vẻ đẹp của Đấng Tạo Hóa.
Hỏi: Thưa cha, làm thế nào để hòa giải giữa thuyết Big Bang hay vụ nổ
khai nguyên vũ trụ, với sự kiện vũ trụ lan rộng và việc tạo dựng?
Đáp: Trước hết, phải nói rằng thuyết vụ nổ khai nguyên vũ trụ Big Bang
là việc giải thích hay nhất mà chúng ta hiện có, nhưng nó không hoàn
toàn. Chúng ta đang chờ đợi hiểu nhiều điều khác nữa. Trên bình diện
khoa học, chúng ta không biết gì về các giây phút đầu tiên của vũ trụ.
Trái lại, từ đức tin chúng ta biết rằng nếu không có Thiên Chúa, thì sẽ
không thể nào giải thích được sự hiện hữu của vũ trụ. Đồng thời khoa học
không thể trả lời cho câu hỏi chính yếu liên quan tới sự hiện hữu của vũ
trụ: đó là tại sao vũ trụ lại hiện hữu, mà không phải là sự hư vô?
Hỏi: Thưa cha, có những khoa học gia như ông Stephen Hawking trả lời
rằng vũ trụ tự tạo dựng ra nó. Họ khước từ chấp nhận Thiên Chúa cần
thiết cho vũ trụ, và coi siêu hình học là hoàn toàn vô ích. Riêng cha,
thì cha nghĩ sao?
Đáp: Đối với những ai có đức tin, Thiên Chúa là nguồn mạch mọi sự. Khoa
học gia phải tìm các giải thích trên bình diện tự nhiên. Và thật là
không đúng đắn, khi dùng khoa học để trả lời các vấn nạn triết lý và
siêu hình, bởi vì người ta hỏi nó điều, mà nó không thể cho. Liên quan
tới khoa học gia Hawking, tôi chưa đọc cuốn sách của ông ta. Nhưng có
điều chắc chắn đó là chúng ta không thể nghĩ tới Thiên Chúa như nghĩ tới
một năng lực, một lực của trọng lượng: đó là một điểm khởi hành sai lạc.
Thiên Chúa ở ngoài các hiểu biết khoa học của chúng ta. Chúng ta không
cần Thiên Chúa để giải thích lý do tại sao vũ trụ hiện hữu thay vì là sự
hư không. Và vấn nạn này, hay đúng hơn đòi buộc sâu thẳm này của con
người không liên quan gì tới khoa học cả. |